倾尽天下 乱世繁华 后传第四卷 第九十一章 作者: 沧海遗墨 • 背景色: • 字体颜色: • 字号: 小 中 大 • 恢复默认 香雾冉冉, 盘旋而上. 燎化飞龙, 烟组飞天, 香盘修罗. 八部天龙, 种种玄奇, 世间百态, 尽含其中. 幽幽的佛堂显的骇人的清静和寂冷. 老和尚了尘高颂着经文, 小小的倾宇跪坐在佛堂中间的蒲团中, 静静转动着手中的佛珠. 柔亮的长发披散在背后, 如水倾泻逶迤. "方丈." 半响, 小倾宇淡淡睁开眼. "何事?" 悠悠缓缓的声音, 仿佛自云端飘然而来. "方丈, " 一双澄澈黑亮的大眼静静注视着僧人, "我想去剪头发." "为何?" "我不要养长发了, " 无双又想起那个莫名其妙夺走自己初吻的小男孩, 语气有点闷闷的, "像个女孩子似的..." (方小宝你罪大恶极呀, 看你给咱肖宝宝留下了多深的心理影! ) 了尘叹了口气, 声音不疾不徐, 飘渺若烟: "无双命中注定活不过二十四岁." "若想无灾无难, 长寿绵延, 一要蓄发积福, 二要虔心礼佛, 三要... 断情绝爱." 蓄发积福... 清心礼佛... 断情绝爱... 湖面漾起一圈圈涟漪. 水光潋滟间, 也模糊了童稚岁月交错的光轮. 白衣少年静静坐在湖边. 神色复杂难辨. 恍若一个情窦初开的少年思慕情伤, 笑红尘痴狂. 又似一个饱经风霜的浪子相思未央, 感世事无常. 谁也不知他在想些什么, 思些什么, 许些什么, 慕些什么. 因为神色太过复杂难辨, 反而显得无波无澜, 不动声色. "倾宇." 白衣少年想自己所想, 虑自己所虑. 不曾回应, 没有回头. 见状, 身后之人一声叹息. 不用回头也可以想象, 方君乾此刻表情的落寞凄伤. 他知道, 此时他心里定然是在怨着自己. 红衣少年静静站在他身后, 背影愈发清瘦硬朗. "倾宇呀, 世人常说他们爱一个人胜过爱自己, 但方君乾是对这类话嗤之以鼻的... "一个人, 若是连自己都不爱, 又怎么能奢求别人去爱他呢? "方君乾从来不挟一个人能够胜过爱自己. 说这话的人, 不是犯贱就是虚伪. "方君乾爱肖倾宇, 但从来不认为爱倾宇胜过爱自己. "只是, 把爱倾宇等同爱自己... "只是这样爱着... 而已." 话已至此, 不必多言. 这番话, 他只说给他一个人听. 而听自己说这番话的人, 冰雪心肝, 七窍玲珑, 该懂的他都懂. "对了, 本帅上次答应倾宇重新做一根桃木簪, 已经完工了." 方君乾勉强一笑, 将手中新做的桃木簪递至他面前. "如果倾宇不要的话, 就留给本帅做个纪念吧." 无双静静注视着湖面, 似没有听见他在说些什么. 最终, 他都不曾开口. 久久听不见他的回答, 方君乾那满含期待的眼霎时黯淡下来. "Tôi biết..." Ông cố gắng để đưa đi Bob. Đột nhiên một mảnh mai trắng tay nắm giữ cổ tay của mình- Nếu không có ngón tay, lạnh mềm, nhưng vững chắc và mạnh mẽ. Khi xác định, không làm biến dạng liên tục cuối. Fang Junqian nhìn chằm chằm lạ mắt. Jade đã phá vỡ ngón tay của mình, mất mũ của mình Palm Walnut. "Thanh Yu-" Ông là ngây ngất, nhưng không bao giờ khóc để làm giảm cảm giác của Ecstasy! Không ai bằng đứng dậy và quay sang Anh ta. Trắng pianfei, nhắc nhở chúng ta về một bất tử đày. Nhìn vào mình đám mây sương mù mắt hazy- Nước môi mở: "Fang Junqian, thực sự tôi là..." Sau khi nhẹ nhàng spit ra cậu bé từ sáu, trắng đã giảm im lặng. Một glance tại Anh ta sâu, chậm cúi đầu. Một lần nữa, nói Hugh. Hôn nhân được thực hiện ở trên trời, ước mơ này đã bị hư hỏng. Người đàn ông màu đỏ nắm lấy cổ tay của mình, quyết tâm không phải bị bác bỏ: "bạn đã yêu tôi!"
đang được dịch, vui lòng đợi..
